Chuyện đời rao bán

Cập nhật ngày: 09/06/2019 - 22:05

BTN - Dạo này anh hơi lạ, lúc nào cũng kè kè điện thoại bên người. Càng lạ hơn khi điện thoại đổ chuông thì tắt hoặc chui vô nhà vệ sinh (rì rầm cả tiếng đồng hồ), tệ hơn là việc thức cả đêm để nhắn tin.

Người thứ ba lấp ló      

Vợ chồng không còn ăn chung mâm ngủ cùng giường nữa, anh vắng nhà cả ngày lẫn đêm, liên tục (thảng lắm mới ở nhà). Vợ chồng gối chăn lạt lẽo đã lâu, anh chẳng quan tâm tôi thế nào, tôi tự ái cũng chẳng hỏi vì sao.

… bị chồng cho ra rìa

Rồi có một đêm. Anh đưa tay gỡ từng cúc áo, tôi run rẩy đợi chờ... Ðôi bàn tay nóng ấm, gấp gáp, tôi cong người lên đón nhận rồi hụt hẫng khi anh ngồi bật dậy. Quanh tôi không còn ánh sáng. Có trời mới biết nét mặt anh lúc đó, anh chắc cũng không biết mắt tôi đã ậng nước. Anh ngập ngừng:

-… lỡ yêu cô ấy.

- Dừng lại đi!

- Không được nữa rồi!

Tôi không còn chút sức lực để gài cúc áo lại mà nằm bất động, mặt cho những giọt nước tràn trên má, chảy lộp bộp xuống gối.

Tôi ghét đàn ông và thương người thứ ba

Người đàn bà không chồng chẳng khác miếng đất bỏ hoang, đây là kết luận mà tôi đau lòng rút ra sau khi trải qua những ngày tháng cô độc. Ðàn ông ai cũng muốn đặt chân thám hiểm “miếng đất hoang” với nhiều lý do, cái đích vẫn là “mua vui cũng được một vài trống canh”. Chưa thể gọi già nhưng tôi đủ khôn để biết những người đàn ông đó muốn và cần gì ở mình. Những gã bông phèn, rửng mỡ đã dạy tôi ngạo nghễ. Với đàn bà đơn thân, tự trọng là điều không thể dễ dãi.

- Chúng mình yêu nhau đi!

- Chỉ cần em gật đầu thì sẽ có tình yêu hả?

- Cứ làm người tình trước, rồi tình yêu sẽ đến?

- Còn vợ anh?

- Cô ấy là trách nhiệm!

Bắt đầu rồi đấy, những gã bị hôn nhân ràng buộc luôn có lý do chính đáng để lăn tăn. Sẽ là điệp khúc, không đổ vỡ chỉ vì trách nhiệm, vì danh dự, vợ không hiểu, sống với nhau vì con cái, có chàng còn tàn nhẫn đạp lên quá khứ một thời sống chết mà bảo, lấy nhau vì hoàn cảnh, hôn nhân sắp đặt và vân vân… Chán tới tóc điệp khúc cũ rích và nhạt nhẽo đó, tôi chỉ còn cách duy trì cuộc thoại bằng những giáo lý sách vở.

- Hạnh phúc gia đình luôn mong manh nếu người lái con thuyền hôn nhân không giỏi chèo chống. Hôn nhân như đại dương, ở đó luôn chứa giông tố.

- Thật chán vì cả đời phải đồng hành với một người đàn bà có tâm hồn nghèo nàn!

Chỉ với tình tiết anh không hài lòng vì vợ quá non nớt đã làm tôi sụp đổ. Không cần biết đó là cô nàng thế nào, phàn nàn vợ khi có ý đồ cưa cẩm là tôi bực mình, đàn ông như thế rõ nhu nhược. Ðã không bản lĩnh lại còn tàn nhẫn.

Gã khác thì bảo yêu vợ và cũng yêu cả tôi. Lúc trước nói như vậy không chừng tôi đã lung lay nhưng bây giờ thì không. Là con chim trúng đạn, cành cong không cám dỗ được tôi nữa.

- Có gì sai khi anh có thể làm cho hai người đàn bà hạnh phúc?!

Tôi cười khuẩy:

- Khi người đàn ông mang suy nghĩ làm cho hai người đàn bà hạnh phúc là điều tốt đẹp thì người đó chưa bao giờ biết yêu. Những người đàn ông như vậy là mầm móng của những khổ đau tận cùng.

- Làm cho hạnh phúc không phải yêu thì là gì?

- Người đàn bà chỉ hạnh phúc khi có người đàn ông vì cô ta mà từ chối tất cả những cô gái khác.

 Anh vẫn không thôi, cứ lải nhải những lời yêu đương sến sẩm, tôi nổi điên hét:

- Thật độc ác khi biến một phụ nữ cô độc thành người thứ ba!

vì đã từng làm người… thứ ba

Mỗi đêm, sau khi dỗ con vào giấc ngủ, còn lại một mình với ngôi nhà rộng rãi, tôi đối diện với bóng đêm bằng cách gặm nhấm nỗi buồn cùng nhạc Trịnh, cà phê và những trang web. Tôi không có thói quen coi net là người tình nhưng rồi không biết từ bao giờ, tôi đã không thể không lướt web mỗi đêm. Ngồi đọc những Lời yêu thương, Góc tâm tình trên mạng xã hội, lắng lòng nghe Song From a Secret Garden và khóc nghẹn là thấy được thổ lộ. Tôi không bỏ thời gian để tìm hoa hồng ở thế giới ảo nhưng nếu không có web chắc tôi buồn đến chết.

Hôm đó nhận được e-mail: “Vào thăm hình của tôi” của một nhà thơ miền Tây, theo đường link tôi vào Netlog. Hờ hững lướt qua, đập vào mắt mục Rao vặt. Tôi đã làm một việc mà xưa giờ luôn nghĩ trò trẻ con, rất tự nhiên tôi gõ: “Một mình giữa cuộc sống xô bồ, đau khổ nhiều, nước mắt nhiều, ước sao mỗi lần khóc sẽ có một ai đó ở nơi xa đắng lòng…”.

Sau lời chia sẻ là rất nhiều những lời kết bạn, lần đầu tiên tôi thấy hứng thú với trò chat.

“Chào bạn, mình tên Việt, hiện ở Tuy Hoà. Chúc luôn vui!”. Chỉ một tin nhắn không chút hoa văn cầu kỳ đã khiến tôi đồng ý kết bạn. Tôi luôn thích sự giản đơn, đừng hoa hoè hoa sói. Một người bạn để trò chuyện trong những lúc thèm tâm tình, đương nhiên ai cũng cần, đặc biệt trong lúc thua buồn. Vậy là chúng tôi thường xuyên trò chuyện.

Khi biết anh lớn hơn tám tuổi, đã có gia đình, tôi bèn đặt giới hạn, hãy cứ là bạn ảo, đừng bao giờ gặp.

- Có điều gì vậy em?

- Gặp nhau chi?

- Ðể có một người bạn!

- Chúng ta chẳng đang là bạn?

- Ðã gọi là bạn sao lại ảo ?

- Ok. Gặp thì gặp, chết ai đâu !

Hai con người thực bước ra từ thế giới ảo. Việt yêu văn chương, tôi mê viết lách.

- Nhìn em, có Chúa mới tin không có người đàn ông bên cạnh.

- Tại sao?

- Ða sầu và nhạy cảm. Anh thích cô nàng mong manh.

- Người đã có vợ làm ơn đừng thích em.

- Không muốn làm bạn với anh?

- Bạn thì không sao.

Việt rủ tôi đi nghe đêm thơ nguyên tiêu. Lội dưới trăng, gió xuân gần biển thổi khô cả tóc. Khi Việt đưa tay kéo lên một cấp khó, bàn tay to lớn nắm gọn năm ngón xanh xao, “Cẩn thận, chỗ này nhiều nấc nhỏ khó đi!…”. Một lời thôi, tôi cảm động lịm người.

Im lặng đi bên Việt, anh giúp ngồi lên bậc tường cao, đêm lung linh, xa xa tiếng sóng vỗ, dịu dàng bên tai tiếng nghệ sĩ ngâm thơ. Có một dòng nước ấm len qua đáy lòng, cảm giác thật dễ chịu.

Chat với nhau nhiều, tôi ngấm ngầm ngưỡng mộ Việt. Anh yêu vợ, thương con. Dù biết người đàn bà đầu gối tay ấp đã có phút “ngoài vợ ngoài chồng” nhưng vẫn tha thứ, vẫn không để gia đình xảy ra bất hoà. Tôi không cổ xuý đàn ông bị cắm sừng vẫn cam chịu nhưng tôi ca ngợi khi người ta biết hy sinh. Hy sinh cho một mái ấm là điều đáng trân trọng.

Nói chuyện trên Netblog mỗi ngày. Khi đã trở nên thân thiết, chúng tôi lập trình lúc buồn thì nhắn tin trên Netblog, có dịp thì hẹn ra quán ngồi tám, nếu buồn thì cứ khóc. Việt khuyến khích tôi khóc cho nỗi đau không ứ lại, tôi đơn giản lắm, chỉ cần được hả hê ngồi khóc đã thấy hạnh phúc (ngày xưa, mỗi lần tôi khóc là ông xã đập phá tanh bành nên bao năm đau khổ, khóc cũng không dám).

Lần đầu tiên chúng tôi đi cà phê khi vợ anh vào Sài Gòn tập huấn. Một cái nhìn thôi cũng đủ làm lòng ấm lại. Tôi say sưa kể với Việt cuộc hôn nhân tồi tàn ngắn ngủi. “Ðừng sống vì người khác nhiều quá, em sẽ khổ dài!”. Chỉ chừng đó thôi tôi đã ngã về anh.

Việt, người đàn ông có thật đã cho tôi hạnh phúc ảo. Sao lại có đêm trăng định mệnh để rồi sợi dây tội lỗi trói chặt. Việt chinh phục tôi bởi những lý do không tên. “Có những năm tháng qua đi mà chẳng thành nỗi nhớ, nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ, thoáng nhìn cũng trăn trở mãi khôn nguôi”. Anh bảo “Nếu có thai anh sẽ chở đi khám  và mua sữa bà bầu”- chỉ lời hứa đó tôi đã cam tâm làm phòng nhì không chút cân nhắc.

Khi tự phong cho mình cái danh “vợ bé”, tôi âm thầm sống và chấp nhận hoàn cảnh. Tôi không sợ những lời chọc ghẹo tục tằn của đàn ông, không kêu gào bản năng mỗi kỳ trăng và chẳng tủi thân tủi phận gì nữa. Hạnh phúc có khó gì đâu khi ta biết bằng lòng với chút mọn mằn hiện có.

Mối tình bắt đầu được nửa năm. Nửa năm chúng tôi gặp nhau đúng ba lần bên ly cà phê và hai lần lủi vô nhà nghỉ, vội vội vàng vàng.

Nằm trên ngực anh, mái tóc dài đổ xuống, tôi thì thầm:

- Ðừng bỏ em nghen!

Tình cảm nhạt dần sau câu nói mà tôi tưởng sẽ làm cho tình yêu thêm đậm. Khi tôi mạo hiểm nguyện làm người tình trong bóng tối, nguyện đứng bên lề thì anh không ngần ngại thổ lộ đã có lúc thấy đau đớn và dằn vặt với người vợ tào khang. Ðương nhiên phải vậy rồi, chỉ có đàn ông máu lạnh mới không thấy tội lỗi khi đi ăn nằm với người đàn bà khác vợ. Tôi kính trọng đàn ông có lương tri nhưng lúc này lại thấy buồn, thấy tủi. Ðau quá, đau không chịu nổi.

- Em hư hỏng ??

- … chỉ tại anh không thể bước qua rào cản. Cho anh thời gian để tự “điều chỉnh”.

Tôi sao không biết anh là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình. Những day dứt trong anh, người đàn bà nhạy cảm trong tôi đọc được hết. Vẫn mạnh mẽ nói, cứ là người chồng tốt, người cha vĩ đại, mặc kệ tôi lủi thủi sau lưng nhưng lòng chưa bao giờ bình yên.

Thề có trời đất, tôi là người thứ ba có lương tri. Lúc buồn, lúc cảm thấy trơ trọi nhất tôi cũng kiên quyết không hẹn anh cà phê. Vẫn duy trì nhắn tin trên Netblog nhưng không chủ động kiến tạo gặp gỡ. Chỉ dịp hiếm hoi tôi xuống phố công tác hoặc vợ anh đi tập huấn thì mới hẹn nhau đi cà phê.

Có cái gì không ổn, rõ ràng không ổn.

Mong chờ được gặp nhau nhưng chẳng vui nổi khi Việt cứ miễn cưỡng. Ở bên tôi, một cái ôm, một vòng tay cũng không trọn. Tôi nũng:

Anh không biết yêu, không biết làm tình !?

Anh cười xác nhận. Bẽ bàng chưa? Trực giác bảo Việt đang lưng chừng. Lưng chừng đến, lưng chừng đi. Tôi cũng lưng chừng, nửa muốn Việt yêu vợ hết mình, nửa muốn trái tim anh ấy thuộc về tôi. Ðây là kiểu lưng chừng đau đớn có tên “người thứ ba” chăng? Giá lương tâm bị chó tha chắc sẽ đỡ cấu xé, đỡ dằn vặt hơn.

Ðó là một ngày chủ nhật.

Mở điện thoại ra, tôi đóng mặt dày nhắn: “Cuối tuần rỗi, ngồi cà phê một mình, đọc lần thứ tư Cuốn theo chiều gió. Ði tám được không ?”. “Hôm nay sinh nhật bà xã”. “Ði chút rồi về ?!”. “Xin lỗi”.

Cứ nói chuyện trống chủ ngữ như vậy, chán òm. Khùng thiệt rồi. Bồ nhí là thế này ư? Mình đang cố đấm ăn xôi? Không được rồi, mọi thứ đều có thể chia sẻ nhưng tình yêu thì không. Tôi từng là nạn nhân của người thứ ba thì sao nỡ cướp chồng của người đàn bà không thù oán nên âm thầm chịu thiệt. Nhưng anh không ghi nhận, không hiểu thấu tình tôi. Không đòi hỏi đâu đồng nghĩa việc tôi không cần tình yêu, không cần đáp trả. Có thứ tình yêu chỉ là lời nói, mà chẳng phải lời nói yêu? Trả lời xong câu hỏi thì tôi cũng suy sụp.

Ðời này kiếp này tôi sẽ không bao giờ quên một buổi sáng đầu hè, tôi trang điểm, mặc chiếc đầm màu tro dắt xe chạy thẳng tới quán cà phê Gia Nguyễn có nhiều lan - nơi đã hai lần cà phê cùng anh.

Vào chỗ ngồi, gọi hai ly cà phê, tay vân vê chiếc điện thoại, cuối cùng cũng gọi. Ðặt điện thoại sát mép tai, không dám thở mạnh. Sau một hồi chuông thì máy báo bận. Rồi tin nhắn tới: “Ðang ăn sáng với vợ. Cuối tuần phải cùng bà xã dọn dẹp nhà cửa và đi mua sắm. Chúc vui…”.

Ðọc xong, tôi đưa tay xoá tin nhắn rồi chuyển luôn số điện thoại đó vào sổ đen, nước mắt ràn rụa.

N.T.B.N