Theo dõi Báo Tây Ninh trên
(BTNO) -
(BTNO) - Trong vô số những chuyện vui, buồn từ công việc hằng ngày của các chị em làm công tác y tế ở tuyến cơ sở, có không ít chuyện bất bình như bị hiểu lầm, bị người nhà bệnh nhân mắng chửi… Chưa kể, còn có cả tình trạng người bệnh… quỵt tiền thuốc. Chế độ trực đêm chỉ được khoảng 40.000 đồng/đêm, khi gặp sự cố xui xẻo như vậy, các chị phải móc tiền túi bù thêm để thanh toán khoản tiền bị quỵt.

|
|
Chị Hoa chuẩn bị cho bữa cơm chiều tại cơ quan.
Hiện nay, đa số cán bộ y tế tuyến xã, phường đều là nữ. Nhiều người gắn bó với công việc đã hàng chục năm. Nữ hộ sinh Lưu Thị Hoa, công tác tại Trạm Y tế xã Suối Đá (huyện Dương Minh Châu) là một trong số đó. Chị Hoa vui vẻ chia sẻ về cái nghề mà mình đã chọn và theo đuổi từ thuở còn son trẻ- cách đây gần 30 năm.
Cũng như nhiều đồng nghiệp khác, chị không chỉ thực hiện chức năng của một nữ hộ sinh mà còn kiêm thêm nhiều việc khác thuộc trách nhiệm của một nhân viên y tế. Tới ngày trực, phải có mặt 24/24 ở cơ quan. Công việc tuy cực mà vui.
Chị Hoa mở chiếc tủ trong nhà bếp cơ quan ra, chỉ vào từng phần gạo mắm muối rồi cười bảo: “Mỗi người một phần, đến tua mình trực thì lấy ra nấu cơm mà ăn, vì không về nhà”. Thông thường, mỗi đêm Trạm Y tế luôn có kíp trực 2 người.
Mỗi tua trực bắt đầu từ 7 giờ sáng hôm trước đến 7 giờ sáng hôm sau. Trước khi về, nhân viên trực trạm phi dọn dẹp vệ sinh, chuẩn bị sổ sách bàn giao lại cho ca làm việc hôm sau. Việc trực đêm tại cơ quan đối với cán bộ nhân viên nữ cũng gặp ít nhiều khó khăn nhưng tất cả các chị em đều cố gắng khắc phục.
Riêng chị Hoa có phần khá thuận lợi vì có được một người chồng luôn biết cảm thông và ủng hộ. Chị chỉ sợ nhất những lúc gặp xui- phải đối phó với kẻ say xỉn, tìm đến trạm quậy phá. Nhưng nỗi lo ấy cũng dần qua đi vì theo thời gian chị đã tích luỹ được kinh nghiệm để xử lý những tình huống không mong đợi.
Ở Trạm Y tế xã Tân Bình (thành phố Tây Ninh), ban đêm chỉ có một nhân viên trực (do dân số trên địa bàn ít). Cũng vì vậy, việc trực đêm trở thành nỗi lo của các nhân viên nữ. Về vấn đề này, chị Nguyễn Thị Tốt- nhân viên trạm, người đã có vài mươi năm gắn bó với nghề chia sẻ: “Người lớn tuổi như tôi thì cũng đã có ít nhiều kinh nghiệm.
Chỉ thương mấy em mới vào nghề, có lúc khó xử lý khi có sự cố xảy ra”. Một trong những điều lo lắng của các nữ nhân viên Trạm Y tế chính là vào lúc nửa đêm, một mình phải cấp cứu cho những bệnh nhân say xỉn, có khi là dân giang hồ anh chị. Lo thì lo, sợ thì sợ nhưng vì trách nhiệm, các chị vẫn phải làm.
Trong bao nhiêu năm theo nghề, chị Tốt gặp không ít chuyện vui, buồn; có lúc thấy xúc động trước tình người ấm áp, cùng tương trợ nhau để cấp cứu một đứa trẻ bị bỏ rơi; có lúc dở khóc, dở cười khi phải tiếp đón những bệnh nhân “trời ơi đất hỡi”. Nghề dạy nghề, làm lâu cũng thành quen, bây giờ chị Tốt cũng đã có khá nhiều kinh nghiệm để “trị” những bệnh nhân có “máu quậy”.
Với chị Nguyễn Thị Hoa- nhân viên Trạm Y tế xã Tân Bình (huyện Tân Biên) thì: “Lúc mới vào nghề sợ lắm, bởi cơ sở vật chất khi đó còn rất tuềnh toàng, bây giờ thì đỡ hơn nhiều”. Với chị, làm công tác y tế tuyến cơ sở cực lắm nhưng bù lại, mình được gần dân, có điều kiện để học hỏi, bổ sung kinh nghiệm nghề nghiệp, kinh nghiệm sống.
Chị khẳng định: đã chọn làm cái nghề này thì cho dù có sợ cũng phải cố vượt qua; có bệnh nhân tới là vẫn phải khám, vẫn phải tập trung lo sơ cấp cứu cho họ. Đó là trách nhiệm của một nhân viên y tế.
Trong vô số những chuyện vui, buồn từ công việc hằng ngày của các chị em làm công tác y tế ở tuyến cơ sở, có không ít chuyện bất bình như bị hiểu lầm, bị người nhà bệnh nhân mắng chửi… Chưa kể, còn có cả tình trạng người bệnh… quỵt tiền thuốc.
Chế độ trực đêm chỉ được khoảng 40.000 đồng/đêm, khi gặp sự cố xui xẻo như vậy, các chị phải móc tiền túi bù thêm để thanh toán khoản tiền bị quỵt. Tất nhiên không phải bệnh nhân nào cũng vậy. Và chỉ cần nhìn thấy người bệnh khoẻ lại, nghe họ nói một lời cảm ơn đơn sơ thôi, các chị em nhân viên y tế Trạm đã thấy đủ lắm rồi. Đó chính là niềm vui, là hạnh phúc mà các chị tìm thấy trong công việc
VI XUÂN
