Truyện ngắn

Bồ câu ngơ ngác

Cập nhật ngày: 24/03/2018 - 11:40

BTN - Những con bồ câu rất thân thiện, dạn dĩ, thỉnh thoảng, Thuỳ còn đưa tay để chúng mổ nữa. Nhìn những cặp mắt ngơ ngác của chúng, Thuỳ thầm nghĩ giữa thành phố xô bồ, náo nhiệt này lại có loài chim hiền lành đến thế.

1. Quán vắng khách, chỉ có ba gã đàn ông đã say, đang tranh luận về một vụ án mạng. Sang cũng đã uống đến chai thứ hai. Trông anh lơ đễnh, nhìn ra bên ngoài. Sang hay cười, nụ cười thật hiền, ngay cả khi bị mấy cô gái chọc ghẹo.

Kệ, sau nụ cười không thể hiền hơn ấy là cái gật đầu. Vài phút sau là tiếng xe nổ và vù đi. Bà chủ quán tiếc rẻ, chép miệng, người đâu mà hiền khô vậy trời. Còn mấy cô gái phục vụ, dù đang bận chúi mũi vào màn hình điện thoại cũng phụ hoạ theo, nhưng thấy vậy mà không phải vậy dì ơi! Rồi cười hô hố.

Thuỳ lặng yên, ngồi tách biệt ở cửa sổ, bên chậu hoa nhỏ màu hồng nhạt. Cô đang ném vụn bánh mì cho mấy con bồ câu nhẩn nha kiếm mồi ở đám cỏ xanh mé phải của quán. Những con bồ câu rất thân thiện, dạn dĩ, thỉnh thoảng, Thuỳ còn đưa tay để chúng mổ nữa.

Nhìn những cặp mắt ngơ ngác của chúng, Thuỳ thầm nghĩ giữa thành phố xô bồ, náo nhiệt này lại có loài chim hiền lành đến thế. Rồi Thuỳ tự so sánh với mình, có gì đó rất giống nhau. Thuỳ mới mười tám, sinh viên năm nhất của một trường đại học. Cũng như rất nhiều bạn bè khác, Thuỳ giã từ quê nghèo, tạm biệt mẹ cha vô đây học, mong có được việc làm nuôi sống bản thân.

Thuỳ trầm tính, lại nhút nhát nên nhiều khi cảm thấy lạc lõng giữa những cuộc vui của bạn bè, của mấy người cùng xóm trọ. Thuỳ tự biện minh rằng chưa quen, từ từ rồi đâu vào đấy cả, vội gì. Cuộc sống xa nhà nhiều cái phải lo, Thuỳ tự sắp xếp cho mình một thời khoá biểu chặt chẽ.

Ngay cả việc làm thêm cũng không ảnh hưởng đến việc học của cô. Hình như con đường từ nhà trọ đến trường và đến nhà hàng cô mới thực sự quen thuộc. Cô không bận tâm nhiều tới chuyện khác, chỉ một lập trình sẵn, nhiều khi nhàm chán nhưng chấp nhận được.

Quán đông khách nhất vào buổi trưa và chiều tối. Ngày cuối tuần phải gọi thêm người phục vụ mới xuể. Thuỳ vô làm được nửa năm rồi. Công việc của cô nhẹ hơn các cô gái khác, ghi hoá đơn tính tiền và cúi đầu cảm ơn khách. Thuỳ không mấy khó khăn khi làm thêm ở quán này cả. Vì gần khu trọ, việc học cũng không nhiều lắm, dễ linh động. Cô đi làm như một sự trải nghiệm, lại có thêm tiền chi tiêu.

Bà chủ là người xuề xoà, tốt bụng, lắm lúc cũng nghiêm khắc không ngờ. Bọn bạn cùng làm tiêu tiền không nghĩ ngợi, có là tiêu, hết thì lại mượn quanh. Nhưng được cái chúng chân thành, bảo vệ cho nhau, không có khách nào bắt nạt được.

Và Sang, người đàn ông khó đoán tuổi, rất trầm tính, lại nghiêm túc hay ghé quán vào cuối tuần. Mấy món ăn bình dân, gọi đúng hai chai bia và nói chuyện với cô chưa đầy mười lăm phút. Ðối với mấy cô gái phục vụ quán này, anh là một ẩn số, khó tường tận.

Tuy nhiên, trong những lúc vắng khách, họ thường suy diễn lung tung, rằng Sang như thế này, thế nọ, rồi Sang đã từng đau khổ vì tình, hay anh đã ly hôn, vợ anh chắc đẹp lắm… Mọi suy đoán đều bị bà chủ gạt phăng. Mọi chuyện trở về quỹ đạo của nó.

Quán cuối tuần đều đông khách. Bầy bồ câu hay ghé về, nhẩn nha tìm mồi hay rỉa lông cho nhau, rất yên bình. Thuỳ cũng hay nhìn chúng để tìm cho mình chút an nhiên giữa cuộc sống xô bồ nơi phố thị.

Bà chủ quán bảo với Thuỳ, xong việc nán lại, bà có việc tí. Thuỳ gật đầu không mấy đắn đo vì lúc này khách vừa gọi tính tiền. Bàn bên góc phải Sang đang ngồi, vẻ mặt tư lự. Anh không nhìn ai, trông ánh nhìn xa xăm, có lẽ đang trôi về một thời quá vãng.

Bất chợt, Thuỳ cười mình vì sự lẩn thẩn, tự nhiên lại để ý đến người ta. Lúc ngang qua bàn anh, Thuỳ giật mình bởi cái níu tay thật nhẹ. Nhìn vào mắt Sang, cô có thể đọc được sự tha thiết, em có thể ngồi xuống với anh một lát được không? Quán lúc này đông nhưng mọi người đang hào hứng chúc tụng, nâng ly nên Thuỳ gật đầu.

Sang rót bia mời Thuỳ, cô ngần ngại rồi nâng lên. Thật tình, Thuỳ chẳng biết mở lời như thế nào, hai hàm răng như thể dính chặt vào nhau, lúng túng. Sang đăm đắm nhìn cô, cô càng bối rối hơn nữa… Cảm giác thời gian đang trôi qua, chầm chậm, đầy bỏng rát bởi những giọt mồ hôi đang dần tứa ra hai bên thái dương, cả lưng áo cũng rin rít ướt.

Thuỳ quay mặt đi, rất ý tứ, cô đặt ly bia xuống bàn, xin lỗi anh, em cảm thấy chóng mặt và chạy ào vào trong. Cô nghe trái tim mình loạn nhịp. Quán xôn xao, tiếng cụng ly, tiếng tâng bốc, lời tán dương ồn ào…

Cháu thấy Sang như thế nào?- bà chủ quán nhìn sâu vào mắt Thuỳ chờ đợi. Cô giật mình, lúng túng, chiếc điện thoại đang cầm có cảm giác như muốn tuột ra khỏi tay. Dù biết Sang để ý mình, muốn tìm hiểu mình nhưng cô không ngờ mình phải đối diện trước câu hỏi này.

Chuyện tình yêu, tuổi học trò cô đã từng bước vào, nhưng rồi rất chóng vánh, sau đó đường ai nấy đi bởi tuổi trẻ bồng bột, hiếu thắng. Vết xước nhỏ nhoi ấy, tạm thời gọi như vậy, nay đã liền da nhưng bảo giờ cô tiếp tục dấn thân vào một cuộc tình mới chín chắn, sâu sắc hơn thì cô chưa sẵn sàng.

Cô là một người cầu toàn, đã yêu là mãnh liệt nhưng lại sợ đổ vỡ. Chính điều này mà Thuỳ e ngại tìm hiểu, dù rằng gần một năm nay cũng có vài chàng trai đã đến với cô. Cô từng nhủ lòng, sẽ không yêu cho đến khi ra trường, có công việc làm.

Dù rằng nỗi cô đơn, sự bần thần mong ngóng điều gì còn lắm mơ hồ đôi khi ghé thăm cô. Mấy đứa bạn cùng phòng trọ đều có người yêu cả rồi. Nước mắt, nụ cười, giận hờn, phản bội, chia tay đều có cả. Nhiều lúc Thuỳ bảo yêu chi cho khổ, nhưng khi thấy một dòng trạng thái đầy yêu thương của bọn bạn trên facebook, cô lại cảm thấy tâm hồn mình chao sóng.

Cô gặp Sang, ban đầu rất bình thường như bao vị khách khác tới quán. Nhưng cái vẻ lầm lì, ít nói của anh đã thu hút cô. Anh muốn tìm hiểu cô ư? Thuỳ cảm thấy một chút gì đó như sự tự ái chợt dâng lên trong lòng, sao anh ta không trực tiếp nói với cô mà lại nhờ bà chủ? Anh hiền, nhát hay sợ cô từ chối? Có gì đâu, sự chân thành bao giờ cũng được trân trọng mà… Cô cười nhẹ, không trả lời bà chủ. Bà chủ cũng cười, nếu chưa muốn thì cháu nên suy nghĩ kỹ. Cô dạ và xách túi ra về.

 Con đường về khu trọ hôm ấy, lần đầu tiên Thuỳ thấy bóng trăng. Giữa tháng, trăng tròn vành vạnh. Lúc ngang qua đoạn vắng, cô như thể reo lên khi nhìn bãi cỏ ướt trăng, mềm mượt và sáng lấp lánh.

2. Một vụ ghen tuông vì tình náo loạn cả một góc phố. Người xe đang lưu thông nườm nượp cũng phải dừng lại, tò mò. Nhốn nháo, tắc đường, kẹt xe. Một cô gái mặt trang điểm đậm, loè loẹt trong bồ quần áo đắt tiền đang bị dằn mặt bởi mấy thằng xăm trổ bặm trợn. Có ai đó bảo cho nó bài học nhớ đời. Nhưng cũng có người nói thôi bỏ đi, đàn bà phải biết giữ chồng…

Thuỳ đứng rúm ró bên gốc cây, nghe ngóng. Bọn bặm trợn và người đàn bà thấp đậm, mắt liếc sắc lẹm lên xe phóng đi. Cô gái ngồi xuống, úp mặt vào tay khóc nấc. Dòng xe cộ lướt qua, nhiều ánh nhìn ái ngại ném lại. Thuỳ cảm thấy lồng ngực nghẹn tức, có điều gì đó không an tâm đang dâng lên trong lòng cô.

Cô dìu người con gái ấy vào lề đường, hỏi han vài câu. Cô gái im lặng. Nhìn gương mặt nhàu nhĩ dù cố tình che đậy bằng một lớp phấn son của cô gái, Thuỳ cảm nhận rằng cô ta không còn khờ dại. Cả cái nhướn mắt nhìn Thuỳ nữa cũng góp vào điều Thuỳ nghĩ là đúng.

Cô gái ấy từng trải. Chuyện hôm nay vỡ lở chẳng qua là sơ suất mà thôi. Thuỳ không dám nghĩ nhiều. Chuyện cặp với đại gia có vợ của mấy cô gái trẻ, chuyện làm vợ hờ cho mấy gã ngoại quốc xa nhà lâu ngày hay chuyện tình một đêm… cô nghe bọn bạn cùng dãy trọ nói nhiều. Rồi bị đánh ghen, tạt a-xít, cắt tóc nhan nhản khắp trang mạng. Nhưng sự thật như thế nào nay cô mới chứng kiến. Thuỳ về nhà lúc trời sẫm tối. Lòng cô ngổn ngang bao lo nghĩ.

3. Phòng trọ vắng người. Bọn bạn chắc đang lang thang dạo phố hay ghé chợ chuẩn bị thức ăn tối. Thuỳ quăng túi xách và nằm thừ, ngửa mặt nhìn trần nhà. Cô đang nghĩ về cô gái ban nãy, về nhiều chuyện nữa. Lẩn thẩn như thế nào cô nghĩ đến Sang.

Cô giật mình, cố xua đi hình ảnh anh ra khỏi đầu. Nhưng không được. Có điều gì đấy thật lạ trỗi dậy. Mọi hôm giờ này Thuỳ đang ở quán và Sang cũng đã yên vị ở chiếc bàn quen thuộc. Thuỳ không hiểu, anh đến quán là vì Thuỳ hay vì điều gì khác nữa? Nếu vì tình cảm dành cho Thuỳ sao anh không săn đón? Hay anh buồn chuyện gia đình đến quán để giải khuây? Cũng không phải nốt.

Vì nếu thế, anh có thể chọc ghẹo cô này, liếc mắt cô kia chứ. Thật khó hiểu! Thuỳ cũng không nghĩ thêm gì được nữa khi bọn bạn kéo về. Trên tay con Hoa là một bó hoa hồng. Chu choa, có việc đại sự gì đây chắc? Thuỳ thắc mắc khi Hoa tiến lại gần cô. Một tràng vỗ tay của Thuỷ, Nhung, Huệ vang lên khi Hoa dúi bó hoa vào tay cô. Chúc mừng con bồ câu ngơ ngác…

Thế này là thế nào nhỉ? Không phải sinh nhật của mình mà. Thuỳ băn khoăn. Nỗi băn khoăn khiến cô đẩy bó hoa về phía Hoa. Thôi, nhận đi, người ta có lòng thì nên đón nhận… Có ai đó tặng cho cô rồi. Cô nhìn bọn bạn cầu cứu, mong tìm sự giải đáp. Tất cả lắc đầu, che giấu. Vừa lúc ấy, tiếng động cơ xe máy đi vào ngõ. Âm thanh rất quen thuộc. Hình ảnh Sang lướt qua đầu Thuỳ. Không hiểu sao, cô ôm chặt bó hoa vào lòng.

Sang nán lại chơi chừng mười lăm phút rồi về. Anh mời cả bọn đi ăn nhưng trời bất ngờ đổ mưa. Thuỳ e dè ngồi tiếp anh nhưng cô không thể nói năng rành mạch được. Cứ lí nhí trong miệng khiến bọn bạn cười rúc rích. Sang vừa ra khỏi cửa, vù đi là cả bọn xúm lại hạch tội Thuỳ. Cô cứ lắc đầu, mà có biết nói gì đâu.

4. Cả dãy trọ xôn xao vì Thuỳ có thiếu gia săn đón, yêu thương. Bọn bạn cũng vun vào, bảo Thuỳ tốt số, thời buổi này khó kiếm được một người chín chắn, thành đạt như Sang. Họ ghen tị với cô. Họ bắt Thuỳ đưa đi chơi cùng với Sang, biết đâu chừng có ai đó bạn Sang để mắt tới.

Thuỳ cười cười lảng tránh vì thực ra cô với Sang chưa từng đi chơi riêng. Sang gặp cô chủ yếu vào ngày cuối tuần ở quán mà thôi. Anh bảo công việc bận bịu, chỉ cuối tuần thư giãn tí. Thuỳ nghe thế nhưng cũng không tìm hiểu.

Ngay cả lời cảnh báo xa gần của chị bạn làm cùng rằng Sang đã có vợ, hôm trước đi siêu thị chính mắt chị trông thấy, họ đẹp đôi lắm. Rồi thêm thông tin là Sang đào hoa, có thể yêu cùng lúc nhiều cô. Thuỳ nghe nhưng không mấy bận tâm vì cô nghĩ chuyện giữa cô với anh ta chưa có gì.

Bà chủ quán đón Thuỳ hồ hởi và thông báo là sẽ tăng lương cho cả nhóm vì sắp tới lễ, khách đông, cần phục vụ tốt hơn nữa. Cả nhóm năm bảy chị em vui như bắt được vàng. Họ bàn nhau sẽ đi chơi chung một bữa. Thuỳ gật đầu, sẽ đi chơi một lần, chứ chưa bao giờ cô hoà đồng trong những cuộc vui với nhóm chị em phục vụ cả.

Sang góp chuyện, xin đi theo. Chị bạn lớn nhất nhóm bảo còn gì bằng, nhất Thuỳ rồi nha. Thuỳ tránh đi ánh nhìn như thiêu sống của Sang và cô cũng kịp nhận ra trong ánh mắt ấy hiện lên những tia nhìn đầy nhục cảm.

Nhưng buổi đi chơi không diễn ra vì ảnh hưởng bão, mưa gió triền miên. Quán vắng teo. Thuỳ xin nghỉ vài hôm. Con Huệ cùng phòng trọ bị phụ tình nằm khóc từ chặp tối đến khuya, không chịu ăn uống gì cả. Thuỳ khó chịu thiệt. Trời, có gì đâu mà đau khổ? Một khi họ không còn yêu mình thì cố níu cũng bằng không. Hãy tỉnh táo đi, luỵ tình quá sẽ khổ nhiều. Con Hoa ra điều từng trải phán ngang. Thuỳ âm thầm lau mặt cho Huệ, vực nó dậy ăn chút gì lấy sức. Huệ gục đầu vào vai Thuỳ khóc nấc.

 Tin nhắn của Sang đến lúc Thuỳ sắp leo lên giường ngủ. Một câu hỏi thăm và chúc ngủ ngon. Thuỳ không hồi âm mà ném điện thoại qua một bên. Chiếc điện thoại chưa kịp khoá màn hình cứ nhấp nháy liên hồi. Thuỳ xoay mặt vào vách, tránh cái thứ ánh sáng khó chịu ấy.

Trong lòng chợt dấy lên nỗi niềm rằng liệu quá mạo hiểm hay không khi đến với Sang. Anh từng trải và quan tâm chu đáo thật nhưng việc anh hay tránh trả lời những điều Thuỳ thắc mắc khiến cô không an lòng. Anh bảo hãy biết gạt quá khứ để bước tới tương lai thì con người mới hạnh phúc được.

Ðành rằng ai cũng có quá khứ cả. Nhưng liệu rằng cái quá khứ anh cố tình che giấu có còn liên hệ đến hiện tại hay không? Cô là người nhút nhát, khó tỏ lòng nên việc lấp liếm của Sang càng khiến cô đau khổ. Không thể giao phó cuộc đời mình với một người như Sang được.

Một lần lòng cô đã lên tiếng vậy. Nhưng bản thân tình yêu không có lỗi, hãy chân thành, mọi bế tắc sẽ được khai thông. Trái tim cô đã phản biện thế. Mười tám tuổi quá trẻ, quá dại khờ trước giông gió cuộc đời, trước những mắc mứu của tình yêu. Cô nên vượt thoát, hoặc ít ra cô phải tường tận về người mình yêu. Nghĩ suy một hồi, Thuỳ chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị.

5. Sang đã không đến quán hai tuần nay rồi. Ðây là chuyện bất thường. Bà chủ quán trấn an Thuỳ chắc Sang bận công tác. Cô cười, nụ cười phảng phất nỗi buồn. Bảo cô không nhớ Sang thì không đúng nhưng rằng cô mất ăn mất ngủ vì anh ta thì chưa phải. Chỉ là một nỗi trống vắng mơ hồ khi Sang vắng mặt mà thôi. Công việc vẫn kéo Thuỳ theo.

Hết giờ làm Thuỳ lại đạp xe về trên con đường vắng có những gốc xà cừ um tùm tán lá… Những con bồ câu vẫn bay về đậu trên bậu cửa, dạn dĩ mổ từng vụn bánh mì. Tin nhắn của Sang vẫn đều đặn gửi đến. Thuỳ xem nhưng không hồi âm.

Thuỳ muốn Sang hiểu rằng họ không thể đến với nhau nhưng cô không thể cắt đứt ngay với anh ta được. Thuỳ sợ, bởi nhiều lẽ. Sang không phải là người đàn ông đơn giản, dễ nắm được anh ta đang suy nghĩ gì. Những gì mà người ta nói về anh ta đều đúng.

Thuỳ thở phào như trút một gánh nặng, cũng may Thuỳ chưa hứa hẹn với Sang. Hình ảnh người con gái bị đánh ghen tàn bạo trên đường, cả người phụ nữ có cặp mắt sắc lẹm làm sởn gai óc người đối diện bỗng nhiên diễn ra trước mắt Thuỳ. Rồi lời của Nhung thủng thẳng rót vào tai cô rằng Sang đã lập gia đình, hai vợ chồng họ chỉ mới tạm thời ly thân.

Thuỳ nghe vậy, cặp mắt cô tròn xoe ngơ ngác như mắt chim câu nghiêng đầu khi bị động.

T.Ð.S