Văn hóa - Giải trí   Góc thư giãn

Cười chút chơi: Sao cứ bốc tôi lên?

Cập nhật ngày: 21/12/2011 - 08:06

Trên sàn nhà, huấn luyện viên Judo đang bị một quý bà ghì chặt, ông này rên rẩm:

- Tôi đã bảo bà hàng nghìn lần là sau khi quật đối thủ xuống sàn, thì bà phải đè lên trên khống chế hắn. Tại sao bà cứ bốc tôi lên thế này?

***

Bưu cục "thó" mất rồi!

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế - Thiên đường.

Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết: "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".

Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn: "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".

***

Việc gì phải sợ?

Cô giáo hỏi học sinh:

- Bob, em hãy nói xem ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Em xin thề là không biết.

- Câu trả lời của em còn tồi hơn là không biết. Em hãy mời bố mẹ đến gặp cô!

Ngày hôm sau, cha của Bob đến ngồi ở phía cuối lớp, chờ gặp cô giáo. Để minh hoạ cho ông bố thấy sự kém cỏi của cậu bé, cô giáo hỏi lại:

- Bob, cô hỏi em một lần nữa. Ai đã viết bản tuyên ngôn độc lập?

- Xin cô đừng nghi oan cho em, em không biết đâu ạ!

Ông bố ngay lập tức nhảy ra khỏi chỗ, chỉ tay vào thằng bé và nói:

- Bob, nếu con viết cái đồ chết tiệt đó thì sợ quái gì mà không dám nhận!

TT (st)