Đọc “Kiếp người xuống xuống lên lên”- tiểu thuyết của Nguyễn Đức Thiện

Cập nhật ngày: 09/09/2010 - 11:10

Giữa những ngày đang nằm tiếp tục điều trị bệnh tại Bệnh viện Y học cổ truyền tỉnh Tây Ninh, nhà văn Nguyễn Đức Thiện đã nhận được tin vui: NXB Quân đội Nhân dân đã ấn hành quyển tiểu thuyết “Kiếp người xuống xuống lên lên” của anh (tháng 8.2010).

Đây là tác phẩm thứ 15 của Nguyễn Đức Thiện, sách dày 364 trang, giá bìa là 57.000đ, phát hành rộng rãi trên toàn quốc. Gần một năm ốm đau bệnh tật, nhà văn đã tạm ngừng sáng tác. Nhưng các bản thảo của anh vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trên các trang báo Văn Nghệ, Văn Nghệ Quân Đội, Văn Nghệ Tây Ninh. Hiện anh còn mấy bản thảo nữa đang chờ kế hoạch in ở các nhà xuất bản. Mới đây, nghe nói anh đang được Hội VHNT của Tây Ninh tài trợ để in một tập tiểu luận viết về các gương mặt của bạn bè trong lĩnh vực văn học nghệ thuật.

Nói thêm những điều này để thấy rằng, Nguyễn Đức Thiện khi còn khoẻ mạnh, là người viết rất sung sức, viết miệt mài “như điên!”, song qua các tác phẩm của anh, người đọc không hề thấy sự lặp lại hay nhàm chán. Các trang viết vẫn đầy những chi tiết sáng tạo, ngồn ngộn hơi thở của cuộc sống. Cái thiên chức của nhà văn trong anh không hề lên gân, thuyết giảng, cứ rủ rỉ thấm vào độc giả với những trăn trở, những suy tư về một nẻo hướng thiện, xoá bỏ cái cũ, vươn đến và làm lại cái mới cho dù cuộc sống vốn nhiều gập ghềnh và trắc trở.

Kiếp người xuống xuống lên lên” là một tập tiểu thuyết chất chứa những xung đột giữa cũ và mới, giữa con người với bao toan tính, dục vọng thấp hèn với khát vọng “trở về”, vươn tới cái thiện chân chính. Ở đấy, bối cảnh, không gian thu hẹp ở một địa phương tỉnh lẻ, có lúc mở ra… cả nước ngoài nhưng chỉ là hồi ức. Cái hồi ức ê chề của nhân vật chính lúc bị bán qua Campuchia, để từ đó nuôi thù hận. Phải trả thù “con người đã lừa dối mình”. Thấp thoáng trong bức tranh xô bồ hỗn độn, giữa những ký ức mù mờ của một người điên, “tôi”,-nhân vật dẫn truyện cũng là nhân vật Phước Lưu trong tiểu thuyết, ông chủ nhà hàng “Xuân Đào”, thực chất là một tên ma cô, buôn người, chúng ta vẫn thấy hiện lên những hình ảnh của “bạn bè” quanh ta với những mưu mô thủ đoạn vặt, hoặc bất tài vô tướng… Những hình ảnh của một số người trong bao cấp đã bị tha hoá biến chất, tham ô, buôn lậu… Và trong những ngổn ngang của “kiếp người” sớm lên voi, sớm xuống chó ấy, hình ảnh những cán bộ công an hiện ra như những bông hoa đẹp, mang lại bình yên cho mọi người, cho dù có khi hoàn cảnh của họ cũng có những đau thương mất mát.

Hai mươi hai chương và một đoạn kết. Những lát cắt từ một mẩu tin trên báo mà độc giả lần theo gần hết cuộc đời của cô gái có tên là Diễm, cùng với những chấm phá khốc liệt về những dư vị mà cô gái đã trải qua: cuộc đời con gái bị cha dượng đánh đổi bằng ba xe đất! Bị lừa gạt bán qua biên giới làm điếm. Một cảnh báo rất cụ thể mà đâu đó vẫn còn tồn tại ở đất nước ta. Bị hành hạ, dã man (bắt ngủ trong chuồng nuôi heo rừng, nhốt chung với chó Bergie!). Ý chí trả thù của Diễm khi mà cô chỉ một thân một mình sống trong nanh vuốt kẻ thù - Phước Lưu, gã chủ quán Xuân Đào đã phải trả giá. Cô phải vào viện với thân tàn ma dại và lòng căm thù. Nhưng khi hồi phục, trước những lời khuyên chân tình của những cán bộ công an: “Chớ em còn có thể về đâu. Về quê đi. Em nhớ, chính mình chối bỏ đất quê, chớ đất quê chẳng bao giờ chối bỏ mình. Em còn mẹ nữa mà. Nước mắt chảy xuôi Diễm ơi!...” (trang 306, 307).

Là người dẫn truyện và cũng là nhân vật chính phản diện: Phước Lưu, bằng những thủ đoạn và mánh khoé của mình, đã mở ra hàng loạt quán “đặc sản” để phục vụ đám “thượng đế” ăn chơi phè phỡn. Hắn đã phạm tội ác từ ngày bỏ nhà trốn đi với Xuân Đào: Đưa vợ đi phá thai “chui” (cũng là một cảnh báo của Nguyễn Đức Thiện, về việc làm trái với y đức của một số bác sĩ) lừa gạt người bán qua biên giới, dùng vũ lực hành hạ người khác… Lẽ ra y phải trả giá bằng những năm tháng ngồi tù. Nhưng y đã bị điên loạn. Luật pháp chưa kịp đưa y ra toà thì toà án lương tâm và “luật nhân quả” đã trừng phạt y, cuối cùng là cái chết do tai nạn xe cộ gây ra cho y…

364 trang sách, không dễ đọc hết một lần, vì những số phận bất hạnh được Nguyễn Đức Thiện khai thác như những “File” dữ liệu, với đầy đủ những chi tiết “tra cứu”, kể cả chuyện thời cụ Đặng Văn Trước đi mở cõi đất Trảng Bàng, hoặc những chi tiết về khu phố “Trần Dư”… Từ từ đọc, từ từ ngẫm ngợi: bạo lực, buôn người, tham ô và cả những dục vọng của con người đã được nhà văn đem ra trước ánh sáng: ánh sáng của công lý và lương tâm con người. Hình ảnh những cán bộ chiến sĩ công an, tuy xuất hiện rất ít nhưng đã làm an tâm mọi người về một cuộc sống bình an, trật tự.

Gò Dầu, tháng 9.2010.

T.H.V


Liên kết hữu ích