Ngày hoa nở rộ

Cập nhật ngày: 25/09/2021 - 00:25

BTN - Ai đã đặt ở đó tự bao giờ chẳng rõ. Thảo hồi hộp mở xem. Nét chữ thân quen của anh đầy cuốn hút. Hãy mạnh mẽ và đầy bản lĩnh trước mọi thử thách cuộc đời như loài hoa mang tên Niềm Tin này em yêu nhé! Thảo mím môi nén khóc, và nhủ lòng sẽ mang chậu hoa đến đặt trước di ảnh của anh.

1. Bữa phụ Thảo chuyển đồ về nơi trọ mới, lúc đứng ở hành lang hẹp, bừa bộn vật dụng chủ cũ vứt đi, Nghĩa bâng quơ: Giá có chậu hoa nhỏ đặt ở bàn này cho thêm sinh khí thì tốt nhỉ? Nói là làm, hôm sau anh mang đến một cây hoa được trồng trong cái chậu mini màu xanh nhạt trông rất hợp.

Thảo bất ngờ trước sự chu đáo của anh. Hôm ấy, khi Nghĩa nói là lúc Thảo đang sắp xếp đồ đạc nên không chú ý lắm. Sau một hồi dọn dẹp, anh cẩn trọng đặt chậu cây lên bàn, sau bức ảnh Thảo chụp ở công viên.

Ðẹp nhỉ? Nghĩa buông giọng. Thảo pha trò: Cái gì đẹp? Chậu hoa hay là bức ảnh của em? Cả hai. Anh nhìn Thảo, ánh nhìn nồng nàn, ấm áp. Thảo e thẹn lảng tránh, lòng bồi hồi xúc động.

2. Vậy là đã hơn hai năm quen biết và yêu nhau. Ðến giờ, Thảo cũng không hiểu được rằng tại sao lại yêu anh. Ðiện thoại của Thảo nhiều tin nhắn tỏ tình, “xin chết”. Thảo giỏi giang và xinh đẹp, từng  đạt giải người có gương mặt khả ái trong cuộc thi sinh viên duyên dáng khi còn học đại học.

Tình yêu có lý lẽ riêng của nó, đến thánh cũng không lý giải rành rẽ được. Nghĩa học cùng trường nhưng khác khoa, lại trên Thảo một khoá. Họ gặp nhau khi cả hai cùng nằm trong ban chấp hành liên chi.

Nghĩa bình thường, không nổi bật giữa đám đông nhưng ăn nói rất có duyên và học giỏi, nghe đâu chưa từng nợ môn. Lúc đầu, quả thực Thảo hơi dị ứng với mẫu người như anh, bởi trước giờ Thảo hay nghĩ con trai là phải mạnh mẽ, bản lĩnh và hơi phớt đời một chút. Anh thì suốt ngày, suốt tháng học, lên phòng thí nghiệm, sinh hoạt Ðoàn, làm từ thiện. Như một vòng quay không mệt mỏi. Gặp rồi quên như những kẻ qua đường.

Nhưng rồi có một cuộc họp đột xuất của ban chấp hành liên chi. Thảo lại ốm. Anh lò dò mang thông tin đến, làm Thảo bất ngờ, và ấn tượng thực sự bởi sự chân thành, tinh thần tập thể cao như thế. Vào tầm trưa, anh còn xăng xái đi mua thức ăn về nấu nướng rất thành thục khiến Thảo mắt tròn mắt dẹt.

Nghĩa làm mọi việc cứ tự nhiên như thể hai người thân thiết lắm. Thảo thắc mắc, làm thế không sợ hiểu lầm sao? Anh cười thật hiền. Có ai đâu, đang FA mà! Anh nhại giọng miền Trung trêu Thảo. Thảo cười, cơn đau đầu cũng chợt tan biến.

3. Ðến ngày thứ ba, cây hoa có lẽ thích hợp với môi trường mới, xanh mởn. Ở đầu ngọn những lá non màu tím đậm, mềm mượt như nhung, sờ tay thấy êm mát. Theo lời anh, Thảo tưới nước hai lần trong ngày, mỗi sáng sớm và lúc chiều muộn. Nhưng tưới đều không quá nhiều và quá ít. Loài hoa này rất khó tính, không ưa là bệnh, chết liền.

Nghe anh nói, Thảo ngật ngừ, không tin lắm. Hỏi tên cây. Anh lắc đầu đầy bí ẩn. Chỉ nghe người bán bảo hoa đẹp và thơm lắm. Thảo càng ngờ ngợ, hay là anh trêu mình. Chẳng lẽ trên đời lại có một loài cây “kỳ” như thế sao? Chưa hết, anh còn bí hiểm: Cây hoa này còn là chứng nhân cho những cuộc tình chung thuỷ. Mất nó tình sẽ tan. Tình tan thì nó chết. Nghe nói Thảo cũng sợ thật nhưng rồi công việc đã cuốn Thảo đi. Chỉ điều độ ngày hai bận tưới nước cho cây.

4. Anh đi đột xuất. Nhớ em nhiều. Ðừng quên tưới cho cây nhé! Tin nhắn đến lúc sáu giờ sáng đồng nghĩa với mọi dự định của Thảo đã hỏng. Hôm nay là sinh nhật anh, cũng nhằm ngày nghỉ. Thảo muốn anh bất ngờ trước sự chu đáo của người yêu. Hai năm yêu nhau, đây là lần đầu Thảo muốn anh đón nhận tình yêu một cách trọn vẹn nhất. Thảo hình dung, từ bệnh viện trở về, anh ghé qua phòng Thảo oà lên vui vẻ, đặt lên môi Thảo một nụ hôn nồng nàn.

Vậy mà anh đã nhận công tác vội cùng các y, bác sĩ vào tuyến đầu chống dịch. Ðôi lúc Thảo cũng chạnh lòng, nhưng sự chân thành của anh cộng với niềm tin tuyệt đối dành cho anh khiến Thảo gạt đi mà chuyên tâm vào công việc cấp thuốc cho các bệnh viện dã chiến.

Thế nào mai về anh cũng gọi cho Thảo lúc nghỉ giữa hai ca trực. Thảo luôn chia sẻ cùng anh. Dù đó là câu chuyện về một nhóm từ thiện, một bệnh nhân mắc Covid mà anh và các y, bác sĩ đang điều trị. Ðêm ấy, Thảo đã chìm vào giấc ngủ sâu với giấc mơ đẹp sau khi nhận tin nhắn của hắn. Ngủ ngon nhé, em yêu!

5. Gần một tuần kể từ hôm Nghĩa xung phong vào tuyến đầu chống dịch, hai người bỗng nhiên mất liên lạc. Thảo thấy nóng ruột, bồn chồn không yên. Ðịnh hỏi thăm mấy đồng nghiệp của anh, bạn anh, nhưng Thảo ngại, bởi thành phố đang có lệnh giãn cách, mọi người đang gồng mình chống dịch, truyền thông ngày nào cũng cập nhật những ca tử vong vì dịch, không nên nói chuyện riêng khiến họ phân tâm, lo nghĩ. Thảo cố gắng kiềm chế cảm xúc, nỗi buồn dâng ngập trong lòng.

Ðến ngày thứ mười, không kiềm được cảm giác nhớ nhung xen cùng nỗi lo lắng, bất an, Thảo gọi điện lên văn phòng giám đốc bệnh viện. Cô có cảm giác vị giám đốc đáng kính ngập ngừng, lảng tránh khi trò chuyện với cô qua điện thoại. Rồi ông cúp máy vì phải ký giấy tờ quan trọng.

Thảo gọi vào máy của anh không biết bao lần, tiếng tút dài vang lên như xé ruột. Mọi nghi ngờ vây lấy. Thảo nằm liệt, không ăn ngủ, ma mị với nhiều suy nghĩ đan xen. Anh bị ốm hay trong bệnh viện dã chiến không được phép sử dụng điện thoại, hoặc bệnh nhân quá nhiều, không còn thời gian dành cho cô? Chắc anh bị ốm rồi vì hôm trước anh gọi về, Thảo trông anh có vẻ xanh xao, ánh nhìn cũng có phần khang khác.

Hay là có người thứ ba xen vào, anh đã trốn chạy? Không có gì bất thường trong tình cảm của anh dành cho Thảo cả. Suốt thời gian bên nhau bạn bè người thân chưa có ai phàn nàn những điều không hay về anh. Thảo không còn đủ sức nghĩ ngợi, mà thiếp đi lúc nào chẳng rõ.

6. Ði cùng nhóm tình nguyện viên, y, bác sĩ trong những bộ trang phục bảo hộ màu xanh, mặt bịt kín khẩu trang là người phụ nữ chừng ngoài năm mươi, dáng khắc khổ. Vừa trông thấy Thảo, bà đã oà lên nức nở. Linh cảm điều chẳng lành, Thảo bước đi như vô thức. Anh đã chết vì nhiễm Covid. Thảo chỉ nghe thế rồi không còn biết gì nữa.

Tỉnh dậy trong bệnh viện, Thảo nghe lòng mình nặng trĩu, đầu óc lâng lâng chập chờn trong ảo giác. Người phụ nữ ngồi bên an ủi. Giọng bà khi thủ thỉ đều đều lúc lại buồn đau tức tưởi. Thôi con ạ, chẳng qua cũng tại cái số cả.

Thằng Nghĩa chịu khổ ngay từ khi mới sinh ra. Gặp con nó được sống một quãng đời ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Con biết không, nó là đứa trẻ mồ côi, sống nhờ mái ấm tình thương. Lớn lên trong sự thiếu vắng tình thân nhưng cuộc đời đã dạy nó biết ngẩng cao đầu trong mọi hoàn cảnh. Nó học giỏi lại hiền lành, chân thật.

Tưởng ông trời thương, không đày đoạ kẻ hiền, nào ngờ… Dì đây không phải ruột rà máu mủ, gặp nhau ở chùa, biết dì sống cô quạnh một mình không người thân thích, Nghĩa đã xem dì như mẹ, chăm sóc thuốc men lúc dì ốm đau.

Dạo mới quen con, Nghĩa mặc cảm thân phận nên mượn dì làm người bà con, nói bố mẹ sống ngoài quê. Thực tình nó là đứa biết nghĩ, hết mình với mọi người, chân thành với tình yêu… Biết tình hình dịch bệnh phức tạp nhưng nó vẫn xung phong tham gia cứu chữa bệnh nhân. Nó từng bảo với dì là luôn bắt mình phải làm việc, học tập để trả ơn cuộc đời.

Khi bị nhiễm bệnh, lúc không còn đủ sức chống chọi, nó lặng lẽ nhờ dì và dặn các y, bác sĩ không nên cho con biết. Nó rất yêu con, muốn bù đắp cho con nhưng đã không kịp nữa rồi. Tro cốt của nó đặt ở chùa.

Người phụ nữ nghẹn ngào ôm mặt khóc. Tự nhiên Thảo thấy lòng  bình yên, tỉnh táo lạ kỳ như thể có ai truyền cho một mình sức mạnh. Thảo ngồi bật dậy, ôm  người phụ nữ vào lòng thật chặt.

7. Buổi chiều. Những mái nhà lô nhô như dính chặt vào nhau bởi bóng nắng ngả dài trên phố. Thảo đứng lặng hồi lâu nhìn ngắm con đường không một bóng người, tiếng xe cộ dưới kia. Lòng tạm lắng nhưng ánh mắt hãy còn buồn lắm.

Ngày mai, Thảo sẽ rời khỏi phòng trọ này. Nơi đã để lại cho Thảo những yêu thương cùng những niềm đau của mối tình trong sáng nảy sinh, thử thách trong tình hình dịch bệnh. Nhưng có lẽ cái được nhất mà Thảo đã đón nhận từ Nghĩa là niềm tin vào cuộc sống này.

Thảo nhẹ nhàng nâng chậu hoa lên, nở nụ cười thật tươi trước những nụ hoa li ti phơn phớt hồng ẩn sau nách lá. Bất chợt, Thảo giật mình. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống từ dưới đáy chậu cây. Ai đã đặt ở đó tự bao giờ chẳng rõ.

Thảo hồi hộp mở xem. Nét chữ thân quen của anh đầy cuốn hút. Hãy mạnh mẽ và đầy bản lĩnh trước mọi thử thách cuộc đời như loài hoa mang tên Niềm Tin này em yêu nhé! Thảo mím môi nén khóc, và nhủ lòng sẽ mang chậu hoa đến đặt trước di ảnh của anh.

Trần Ðức Sơn

Từ khóa
Ngày hoa nở rộ