Suy ngẫm: Đứa bé tuyệt diệu đến từ thiên đường

Cập nhật ngày: 16/03/2013 - 05:31

Năm 1954, chúng tôi đang trên đường đến thăm một cơ sở từ thiện cùng ba đứa con gái: Mary – 12 tuổi, Joan – 9 tuổi và Ruth – 18 tháng tuổi. Chúng tôi thực hiện chuyến đi buồn bã và lặng lẽ này là vì Ruth bé bỏng của mình, con bé bị tật bẩm sinh. Người ta khuyên chúng tôi nên gửi con bé vào một nhà trẻ đặc biệt, “Làm như vậy sẽ bớt gánh nặng cho gia đình anh chị. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn cho Ruth khi được sống với những đứa trẻ cùng cảnh ngộ. Anh chị sẽ có nhiều thời gian chăm sóc cho hai đứa kia hơn mà không phải bận tâm đến một đứa trẻ tật nguyền nữa”.

Phá tan bầu không khí im lặng nặng nề, tôi bật radio trên xe và tình cờ nghe thấy giọng nói của một người bạn cũ học cùng lớp năm xưa. Tôi nhớ rằng ngày xưa, anh ấy là một cậu bé không có đôi chân. Còn bây giờ, anh là chủ tịch của một tổ chức sử dụng lao động là những người khuyết tật.

Trên đài phát thanh, anh bạn của tôi bắt đầu kể về thời thơ ấu của mình và về một lần anh trò chuyện với mẹ của anh. “Khi một đứa bé tật nguyền sắp chào đời - người mẹ giải thích - Thượng đế và những vị cố vấn của Ngài sẽ họp mặt lại để quyết định nơi cậu bé được gửi đến, nơi đó có một gia đình hết lòng yêu thương cậu. Thế là gia đình chúng ta đã được chọn, con à!”.

Ngay lúc đó, Edna - vợ tôi - nghiêng người đưa tay tắt chiếc radio, và nhẹ nhàng nói: “Chúng ta về thôi anh!”. Đôi mắt cô ấy long lanh với những giọt nước mắt chực trào ra. Tôi nựng nịu gương mặt bé xíu của Ruth. Con bé cứ như một biểu tượng tuyệt đẹp của sự ngây thơ. Chính trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng Ruth đã được gửi đến cho chúng tôi vì một mục đích thật rõ ràng. Kỳ diệu thay tiếng nói của một người bạn mà tôi không hề liên lạc trong suốt 20 năm qua! Có phải buổi phát sóng ngày hôm ấy là dành cho tôi? Hay đó chỉ là một sự ngẫu nhiên? Hay bàn tay vô hình của Thượng đế đang giúp chúng tôi giữ lại đứa con gái bé bỏng này, đứa con sẽ làm cho cuộc sống của chúng tôi vô vùng phong phú trong những năm tháng về sau?

Đêm hôm ấy, Edna không thể nào chợp mắt được. Cô ấy thức dậy lúc 3 giờ sáng và bắt đầu viết ra giấy tất cả những dòng suy nghĩ đang dồn nén trong lòng mình. Sáng hôm sau, tôi trông thấy một tập giấy đầy những dòng chữ được đặt trên bàn đầu giường, hai chúng tôi kết nối những tản mác ấy của Edna thành một bài thơ và lấy tên “Đứa bé tuyệt diệu đến từ thiên đường”.

TT (st)