Suy ngẫm: Hy sinh

Cập nhật ngày: 25/07/2013 - 05:38

Ngày xưa, có một ngưòi lái buôn nhân đức và hiền hậu, một ngày kia, ông cùng năm người khách khác vượt trùng dương chèo thuyền qua xứ lạ để mua các thực phẩm và châu báu. 

Mua xong, mọi người vui vẻ dong buồm trở về quê nhà. Khi thuyền ra ngoài khơi xa, thì thời tiết bỗng thay đổi. Tiếng sấm vang dậy, mưa ào ào đổ xuống. 

Gió càng lúc càng mạnh, sóng mỗi lúc mỗi to, tiếng gầm thét dữ dội. Chiếc thuyền nhỏ bị vùi dập trong cơn sóng dữ.

Ðược một lúc thì cánh buồm bị đứt, chiếc thuyền lảo đảo quay tít mấy vòng giữa cơn gió lốc, bỗng bị úp lại và chìm hẳn. Những người trong thuyền đều bị sóng cuốn ra giữa biển. 

Trong khi ấy người lái buôn bám vào được cột buồm, còn năm người bạn đồng hành không bám vào đâu được cả và sắp bị chìm sâu vào đáy biển.

Họ kêu la rất thảm thiết. Người thương gia vội quay mũi cột buồm lại, rồi bơi đến vớt từng người một. Tuy nhiên, vì cột buồm nhỏ, không thể chịu đựng được sức nặng của sáu người, nên bị chìm dần xuống nước. 

Người lái buôn tự nghĩ: Nếu ta ham sống cứ níu vào cột buồm này, thì không những một mình ta chết mà năm người kia cũng không tài nào thoát khỏi. Nếu ta dùng sức mạnh mà gạt bớt một người ra khỏi cột buồm thì có lẽ cứu được thân ta và bốn người kia nữa. Nhưng việc ác đức ấy ta không nỡ và không thể làm. Chi bằng ta hy sinh ta để cứu những người còn lại.

Nghĩ như thế nên người lái buôn thả cột buồm và bị sóng đánh chìm. Năm người kia nhờ thế mà được an toàn, trở về quê hương sum họp với gia đình họ.

Theo socbay