Suy ngẫm: Những kỷ niệm ngọt ngào

Cập nhật ngày: 01/05/2012 - 03:11

Sau bữa điểm tâm, cô con gái bé bỏng của tôi nũng nịu: "Mẹ ơi, mẹ xem chương trình này với con nha mẹ?". Tôi nhìn đống chén dĩa sau bữa sáng vẫn còn y nguyên trong bồn rửa chén rồi lại quay sang nhìn vào đôi mắt nâu đang mở to của con gái mình.

Tôi nói: "Được rồi, con gái!", rồi hai mẹ con tôi ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế sofa dài cùng xem chương trình mà con gái tôi ưa thích.

Sau khi xem xong, hai mẹ con lại còn cùng nhau ngồi chơi ráp hình. Ráp hình xong, tôi định đứng dậy đi dọn dẹp đống chén lúc sáng thì đúng lúc điện thoại reo lên: "Xin chào" - bạn tôi nói: "Cậu đang làm gì đó?".

Tôi trả lời: “À, mình đang cùng con gái xem chương trình mà nó ưa thích rồi hai mẹ con cùng nhau chơi ráp hình”.

"Ồ, xem ra cậu chẳng bận rộn gì mấy nhỉ." Bạn tôi nói.

Đúng vậy, tôi tự nghĩ về bản thân mình, mình chỉ bận tạo ra những kỷ niệm mà thôi.

Sau khi ăn trưa, Erica nói: "Mẹ ơi, mẹ chơi trò chơi với con nha mẹ". Bây giờ, tôi đang nhìn - không những vào mấy cái chén đĩa chưa rửa hồi sáng mà còn nhìn vào những cái chén lúc trưa mới chất lên thêm trong bồn rửa chén. Nhưng một lần nữa, tôi lại nhìn vào đôi mắt nâu to tròn của con gái, và tôi cảm thấy nhớ làm sao cái cái cảm giác sung sướng của mình khi mẹ cùng chơi với tôi hồi tôi còn nhỏ.

Tôi trả lời: "Ừ, được đó, nhưng chỉ một trò thôi nha!". Rồi chúng tôi cùng chơi trò mà con gái tôi yêu thích, tôi có thể cảm nhận sự vui sướng của con bé trong từng giây từng phút.

Khi trò chơi kết thúc, cô con gái nhỏ bé của tôi lại nài nỉ: "Mẹ đọc truyện cho con nghe đi mẹ!".

Tôi nói: "Thôi được! Nhưng chỉ một truyện thôi đó!".

Sau khi đọc truyện cho con gái nghe, tôi đi vào nhà bếp để giải quyết đống chén dơ. Lúc thanh toán xong toàn bộ chén đĩa cũng là lúc tôi phải chuẩn bị bữa ăn tối. Cô phụ bếp nhỏ bé nhiệt tình của tôi cũng háo hức vào nhà bếp để giúp tôi chuẩn bị bữa ăn. Tôi đang trễ giờ và nghĩ mình sẽ có thế làm mọi thứ nhanh hơn bao nhiêu nếu như cô con gái bé bỏng của tôi chạy đi chơi điện tử hay xem phim gì đó, nhưng mà lòng nhiệt tình giúp đỡ cùng với lòng say mê muốn học cách làm những gì mà mẹ nó đang làm của con bé đã khiến tôi xiêu lòng: "Được rồi, con có thể giúp mẹ", dù biết rằng chắc chắn là tôi phải mất gấp đôi thời gian.

Khi bữa tối đã sẵn sàng, chồng tôi từ sở làm trở về, hỏi: "Hôm nay hai mẹ con em đã làm những gì?".

Tôi trả lời: "Để xem, em và con đã xem chương trình mà con gái mình ưa thích, chơi trò chơi và đọc sách. Em đã rửa bát đĩa, hút bụi, và chuẩn bị bữa tối cùng cô phụ bếp nhỏ bé này".

"Tuyệt thật!", chồng tôi nói: "Anh rất vui vì ngày hôm nay em đã không phải bận quá nhiều việc."

Nhưng mình có bận rộn mà, tôi thầm nghĩ, bận tạo ra những kỷ niệm.

Sau khi ăn tối, Erica nói: "Mình nướng bánh nha mẹ!".

Tôi nói: "Ừ, thì cùng làm!".

Sau khi nướng bánh, một lần nữa tôi lại ngao ngán nhìn chồng bát đĩa chất cao như núi. Nhưng đổi lại mùi bánh nướng thơm ngon đang lan toả khắp nhà, tôi chuẩn bị cho cả nhà mỗi người một ly sữa cùng với một đĩa bánh ngọt và mang ra để trên bàn. Cả gia đình chúng tôi cùng nhau ngồi quanh bàn, ăn bánh, uống sữa, trò chuyện và cùng tạo ra những kỷ niệm.

Khi tôi vừa xử lý xong đống bát đĩa dơ lúc nãy thì cô con gái yêu dấu của tôi lại giật giật áo tôi và nói: "Mẹ con mình đi dạo được không mẹ?".

Tôi trả lời: "Ừ, thì đi". Đi đến vòng thứ hai chung quanh khu nhà thì đầu óc tôi bắt đầu nghĩ đến đống quần áo phải giặt và ngôi nhà còn chưa quét dọn. Nhưng hơi ấm từ bàn tay con gái trong bàn tay tôi và những câu chuyện ngọt ngào mà hai mẹ con đang nói khiến tôi không do dự khi quyết định dạo thêm một vòng nữa.

Khi chúng tôi trở về nhà, chồng tôi hỏi: "Hai mẹ con vừa đi đâu về đấy?"

Tôi nói: "Em và con đang cùng nhau tạo nên những kỷ niệm".

Sau khi giặt giũ xong xuôi và cô con gái nhỏ của tôi cũng đã tắm rửa sạch sẽ cũng là lúc sự mệt mỏi đã bắt đầu len lỏi đến, tôi ngán ngẩm khi nghe con bé nói: "Mẹ ơi, chúng ta cùng chải tóc cho nhau nha mẹ".

Tôi quá mệt mỏi! Tâm trí tôi lên tiếng, nhưng miệng tôi lại bảo: "Được thôi". Sau khi chải tóc xong, nó nhảy cẫng lên sung sướng: "Mẹ ơi, mình sơn móng tay cho nhau nữa nha mẹ!". Thế là con bé sơn móng chân cho tôi còn tôi thì sơn móng tay cho nó. Xong xuôi, chúng tôi lại cùng nhau đọc sách trong khi đợi móng tay khô. Tất nhiên là tôi phải là người lật những trang sách, bởi vì móng tay của con gái tôi vẫn chưa khô hẳn.

Hai mẹ con tôi để quyển sách sang một bên và cầu nguyện. Chồng tôi len lén thò đầu vào trong cửa, hỏi: "Các cô gái của tôi đang làm gì đó?".

Tôi trả lời: "Em và con đang tạo ra những kỷ niệm".

Con gái tôi lại nói: "Mẹ ơi, mẹ sẽ nằm cạnh con cho tới khi con ngủ nha mẹ?".

"Được rồi!", tôi nói nhưng trong bụng lại nghĩ: Mong sao con bé đi vào giấc ngủ thật nhanh vì tôi còn có rất nhiều việc phải làm.

Vừa đúng lúc, hai cách tay nhỏ bé đáng yêu của con bé vòng qua cổ tôi, miệng nó thì thầm: "Con yêu mẹ nhất trên đời". Tôi cảm thấy từng giọt nước mắt của mình đang lăn xuống gò má, tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã cho tôi một ngày mà chúng tôi đã làm nên thật nhiều kỷ niệm.

TT (st)