Giao thừa ở chiến trường nghe Bác Hồ chúc Tết

Cập nhật ngày: 23/01/2012 - 05:58

Năm 1967 tôi cùng đơn vị Tiểu đoàn 8, Đoàn 429 đặc công hành quân bằng cách… đi bộ từ miền Bắc dọc theo đường Trường Sơn (đường mòn Hồ Chí Minh) vào tham gia chiến đấu ở chiến trường B2, miền Đông Nam bộ. Chúng tôi đi thật gian khổ, nhưng ai cũng nao nức vì biết mình sắp bước vào một “bước ngoặt” mới của cuộc chiến giành độc lập dân tộc. 

Chiều xuân trên chiến trường

Những ngày cuối năm 1967, sắp bước sang năm 1968, đơn vị đóng quân ở khu rừng Phước Long, không khí chuẩn bị đón Tết Mậu Thân rất sôi nổi, hào hứng. Cùng với việc chuẩn bị xuất quân theo kế hoạch tác chiến, đơn vị tổ chức đón Xuân vui Tết cho cán bộ, chiến sĩ. Ban chỉ huy Tiểu đoàn phân công từng đồng chí đi thăm chúc Tết và kiểm tra tình hình sẵn sàng chiến đấu ở các đại đội, trở về hầm sở chỉ huy thì cũng đến giờ giao thừa. Bàn thờ Tổ quốc được làm bằng cây rừng và những thân cây le ghép lại, chiếc radio liên tục bắt sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Đúng giờ khắc giao thừa, sau hồi chiêng trống rộn rã, Bác Hồ chúc Tết đồng bào, chiến sĩ cả nước; chúng tôi đứng nghiêm, lặng nghe Bác chúc Tết, giọng Bác trầm ấm, truyền cảm đến từng con tim thổn thức của mỗi người; cuối cùng Bác đọc bài thơ Xuân do Người sáng tác:

“Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua

Thắng trận tin vui khắp mọi nhà

Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ

Tiến lên toàn thắng ắt về ta”.

Tiểu đoàn trưởng Lâm Tự Đức quay sang tôi nói như reo “Bác ra lệnh cho chúng ta tiến lên giành toàn thắng đấy, chính trị viên thấy đúng không?”.

Thời gian trôi đi với bao thăng trầm, hào hùng, bi tráng trong năm 1968, Tết Nguyên đán Kỷ Dậu –1969 lại đến gần. Thời gian này, Tiểu đoàn chúng tôi được điều động đến đóng quân tại khu rừng Kà Tum gần suối Nước Trong, chuẩn bị tấn công chốt Mỹ-nguỵ tại đây. Ngày 23 tháng Chạp, đồng chí Chỉ huy phó Đoàn đặc công 429 Nguyễn Văn Tịch (Mười Tịch) tới thăm đơn vị. Anh Mười trao đổi về tình hình chung và đưa quyết định điều động tôi- Nguyễn Văn Vỵ, Chính trị viên Tiểu đoàn 8 về làm Chính trị viên Tiểu đoàn 4, rồi anh tặng đơn vị mấy gói trà Ba Đình và nói: “Quà này đem từ Hà Nội vào đấy, anh em nhớ khi đến giao thừa mới được pha uống để nghe Bác Hồ chúc Tết; năm qua mình thực hiện lời chúc của Bác chưa thật tốt, không phải địch mạnh mà do kế hoạch của ta chưa tốt, chưa sát tình hình thực tế, năm nay phải quyết tâm lập công lớn để dâng lên Bác kính yêu”. Hồ Ngọc Kính, Chính trị viên phó Tiểu đoàn nói: “Anh em mình ai mà nói đúng năm nay Bác chúc Tết trong thơ có từ nào trùng bài thơ năm Mậu Thân không?”. Nguyễn Thanh Liêm trợ lý quân lực lên tiếng: “Chắc chắn sẽ có từ “tiến lên”. Tôi dám chắc như thế vì lúc nào Bác cũng muốn cả nước ta “tiến lên”, các anh cứ lắng nghe cho kỹ mà coi”. Đến giờ giao thừa, tiếng pháo Tết nổ giòn trong máy thu thanh; giọng nữ phát thanh viên vang lên: “Đây là Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, Thủ đô nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, mời đồng bào và chiến sĩ cả nước nghe Chủ tịch Hồ Chí Minh chúc đầu xuân”. Không khí thật trang nghiêm, im lặng, mọi người lắng nghe như nuốt lấy từng lời của Bác; cuối cùng Bác đọc bài thơ Xuân:

“Năm qua thắng lợi vẻ vang

Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to

Vì độc lập vì tự do

Đánh cho Mỹ cút đánh cho nguỵ nhào

Tiến lên chiến sĩ đồng bào

Bắc Nam sum họp xuân nào vui hơn”.

Trên đường chiến dịch

Lời Bác vừa dứt, không khí ở đơn vị như nổ tung, tiếng hoan hô vang cả khu rừng bên suối Nước Trong; Chỉ huy đơn vị phải ra lệnh cho mọi người “hạ nhiệt vui vẻ” xuống, vì nơi ta đóng quân chỉ cách đồn giặc khoảng 3 km đường chim bay, đề phòng biệt kích, thám báo phát hiện. Anh chiến sĩ trinh sát người dân tộc Mán, quê ở Ngân Sơn, Bắc Cạn nói như giảng giải cho tốp chiến sĩ: “Bác nói năm qua thắng lợi vẻ vang là Bác tổng kết một năm; năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to, từ chắc trong thơ Bác rất nhiều ý nghĩa, nào là tinh thần chiến đấu, ý chí chiến đấu, kế hoạch chiến đấu phải thật chắc chắn, từ chắc là một chân lý xuyên suốt của người chiến sĩ cách mạng chúng ta”. Tiểu đoàn trưởng Lâm Tự Đức vui vẻ nhận xét: “Anh em mình suy nghĩ được như vậy là hay lắm, năm nay đơn vị ta phát huy tinh thần chiến đấu dũng cảm hơn nữa, chắc chắn hơn nữa để thực hiện thật tốt lời chúc Tết và cũng là lời dạy của Bác. 

Không ngờ, đó lại là lần cuối cùng Bác Hồ chúc Tết; không chỉ những chiến sĩ ở chiến trường như chúng tôi, mà cả nước, cả dân tộc những cái Tết từ năm 1970 trở đi không còn được nghe Bác Hồ chúc Tết nữa.

Cứ mỗi dịp Tết đến, Xuân về, tôi lại lâng lâng nhớ đến hai cái Tết ở chiến trường nghe Bác Hồ chúc Tết và đọc thơ qua làn sóng điện.

NGUYỄN VĂN VỴ