Suy ngẫm: Lúc đi trắng, lúc về đen

Cập nhật ngày: 28/08/2010 - 10:12

Một hôm trời nắng Dương Bố đi chơi. Khi ở nhà ra, thì mặc áo trắng, đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào ẩn mưa ở nhà bà con. Người ấy thấy Dương Bố ướt cả cho mượn cái áo thâm.

Một lúc trời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi. Dương Bố giận toan cầm gậy đánh.

Anh là Dương Chu chạy ra bảo:

"Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi, thì trắng, lúc về thì đen, phỏng em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không?"

 

***

 

Ông lão bán dầu

Ông Trần Nghiêu Tư làm quan đời nhà Tống, bắn cung giỏi có tiếng. Đời bấy giờ không ai bằng. Ông cũng lấy thế làm kiêu căng.

Ông thường bắn trong vườn nhà. Một hôm có ông lão bán dầu đi qua, thấy ông đang bắn, đặt gánh xuống, ngấp nghé xem mãi. Ông lão thấy ông Trần Nghiêu Tư bắn mười phát, trúng được tám, chín, thì hơi gật gù, mỉm miệng cười. Ông Trần Nghiêu Tư thấy vậy gọi vào hỏi:

"Nhà ngươi cũng biết bắn à? ta bắn chưa được giỏi hay sao?"

Ông lão nói:

"Chẳng phải giỏi gì cả. Chẳng qua là quen tay thôi".

Nghiêu Tư giận lắm bảo:

"À! Nhà ngươi dám khinh ta bắn không giỏi à?"

Ông lão nói: "Cứ xem tôi rót dầu thì đủ biết".

Nói xong, bèn lấy một cái bầu đặt xuống đất, để đồng tiền lên miệng, lấy cái môi từ từ rót dầu qua lỗ đồng tiền, mà không dây một tý dầu nào ra đồng tiền cả. Rồi nói:

"Tôi cũng chẳng phải giỏi gì, chỉ quen tay mà thôi".

Nghiêu Tư cười, chịu là phải.

 

***

 

Cái chiêng

Nghe nói chiêng tốt nhất thế giới là ở Trung Quốc, trong đó, chiêng Tây Tạng là tốt nhất. Khi chiêng đồng ở chùa Lạt Ma vang lên, âm thanh truyền đi trong sương sớm mấy trăm dặm, nghe gần, âm thanh trầm nặng mà không điếc tai; nghe xa, âm thanh du dương mà vang vọng bất tuyệt.

Lại nghe nói, chiêng tốt nhất là dùng nguyên tấm đồng nện liên tục mà thành. Người thợ chế chiêng bắt đầu từ tấm váng đồng dùng búa gõ đập dần dần vào tâm của cái chiêng, độ nặng nhẹ của mỗi cú đập cách nhau phải thích hợp nếu không thì âm thanh sẽ không đều đặn. Vì vậy một chiếc chiêng lớn thường cần phải trải qua thời gian trọn một năm, sau ngàn vạn lần nện đập mới có thể hoàn thành. Mà điều quan trọng nhất của sự thành bại là quyết định ở cú đập cuối cùng trên tấm chiêng. Người thợ sau khi đốt hương quỳ lễ, đưa chiếc búa sắt lên, đập cú quan trọng nhất. Đập đúng cách, đúng chỗ thì cái chiêng sẽ là bảo khí âm thanh vang truyền trăm dặm; đập hơi chệch, âm thanh sẽ không đủ thuần khiết, dư âm sẽ không đủ du dương; còn chỉ cần đập hư thì sẽ không có cách gì cứu vãn, xấu tốt hoàn toàn ở cú đập cuối cùng.

Trong cuộc sống của chúng ta, làm rất nhiều việc chẳng phải đều như thế sao?

Trải qua nỗ lực lâu dài, thành hay không thành thường quyết định ở thời khắc cuối cùng!

T.T (st)