Suy ngẫm: Tạm thời

Cập nhật ngày: 18/09/2010 - 05:06

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì thầy là một người nổi tiếng nên các lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? - nhà vua hỏi.

- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này, ông ta đáp.

- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là toà lâu đài của ta! Vua trả lời.

- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu toà lâu đài này trước bệ hạ?

- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.

- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?

- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi đi. Như vậy thì nó không phải là một quán trọ mà bệ hạ đang ở đó hay sao?

Lời bàn: Vị thầy muốn cho nhà vua biết toà lâu đài không phải của ông ấy. Nếu toà lâu đài tiêu biểu cho sự sống của nó thì nó thuộc về ai? Sự sống có thuộc về người nào hay không?

Sớm hay muộn gì tất cả chúng ta đều phải ra đi, kể cả đời này và nhiều đời sau nữa!

Không có gì trong cuộc đời này là vĩnh hằng. Chúng ta sống và chết và không bao giờ thực sự sở hữu bất cứ thứ gì. Vật chất và của cải làm cho bạn nghĩ rằng mọi thứ tồn tại vĩnh viễn. Điều đó ngược lại sự nhận biết rằng mọi thứ trên đời này đều vô thường.           

TT (St)